Nếu như câu chuyện chỉ dừng lại ở đó thì tôi cũng không quá gay gắt. Mỗi người đều có quỹ thời gian của riêng mình và toàn quyền sử dụng nó. Tôi dùng thời gian của mình để đọc sách, nghe nhạc thì vợ tôi cũng có thể lướt mạng xã hội. Thế nhưng cách cô ấy sử dụng mạng xã hội đã tạo ra cho tôi không ít phiền toái, thậm chí xấu hổ với bạn bè đồng nghiệp.
Mạng xã hội là mở, chúng ta có thể kết nối với bất kỳ ai nhưng phải có chừng mực. Vợ tôi thì khác, cô ấy dùng tài khoản facebook kết bạn với rất nhiều đồng nghiệp của tôi. Chỉ cần facebook gợi ý và thấy tôi là bạn chung là cô ấy không ngần ngại kết bạn. Tất nhiên vì lịch sự và có không ít anh chị em bạn bè biết cô ấy là vợ tôi nên cũng vui vẻ chấp nhận. Tuy nhiên, đó chỉ là phần đầu của câu chuyện.
Cô ấy kết bạn không chỉ để “tầu ngầm” mà còn thường xuyên bày tỏ quan điểm ngay trên trang cá nhân của người khác mà không cần biết người đó có mối quan hệ ra sao với chồng. Có lần một chị ở phòng khác chia sẻ về những mẹo làm đẹp. Vợ tôi hồn nhiên vào bắt lỗi rồi đưa ra những cách làm của mình. Mặc dù chị đồng nghiệp đã nói chuyện lịch sự với ngụ ý đó là kinh nghiệm cá nhân, không theo sách vở nào nhưng vợ tôi vẫn muốn tranh luận đến cùng và tất nhiên mâu thuẫn là điều không tránh khỏi.
.

