
Trước đây khi còn là sinh viên, tôi có đi làm thêm cho một quán phở gần ký túc xá. Công việc của tôi cũng không quá vất vả nhưng có được thu nhập kha khá. Tôi đi học buổi sáng nên làm ca chiều từ 15h30, với các công việc làm rau, lau nhà, rửa bát, dọn dẹp vệ sinh và khi khách tới thì bê phở ra cho khách. Tôi chưa bao giờ gặp phải sự khó chịu nào trong công việc vì tôi luôn nghĩ rằng, khi đi làm, tôi đã làm rất tốt công việc của mình.
Cho đến một ngày lễ 14/2, quán phở đông khách gấp đôi ngày bình thường, nhân viên chạy sấp chạy ngửa không hết việc. Đến cả bảo vệ cũng phải điều vào bê phở cho khách. Vì lượng khách quá đông, tất cả các khâu làm việc liên tục, ai cũng muốn nhanh nhanh chóng chóng phục vụ khách sớm nhất. Khi phở đã lên, anh đầu bếp gọi vội tôi bê phở cho cặp đôi ở bàn cuối dãy. Lúc vừa đặt khay xuống, bê phở cho khách thì tôi bị chị khách mắng xơi xả: “Bê phở mà nhúng cả 2 ngón tay vào nước thế kia thì ai dám ăn? Tay vừa dọn bát dơ, vừa cầm giẻ lau bàn, làm đủ thứ việc, giờ rửa luôn vào bát phở thế có gớm không?”.

