Ngày anh đi, tôi vừa mừng vừa tủi. Mừng vì cơ hội thăng tiến của anh nhưng cũng buồn vì phải làm quen với khái niệm yêu xa. Những ngày đầu, anh liên tục gọi ra và đều dùng cuộc gọi có hình. Thậm chí anh còn quan tâm tôi hơn cả những ngày ở cạnh nhau. Tôi còn phải chủ động nhắc anh hãy tập trung cho công việc, tôi tự lo được cho cuộc sống và hoàn toàn tin tưởng vào tình yêu.
Thế nhưng xa mặt sẽ cách lòng, với một chàng trai tài giỏi, lãng mạn sẽ khó lòng từ chối những mối quan hệ mới. Tôi biết điều đó nên có nhờ cô bạn thân hồi trung học đã chuyển vào Nam sinh sống cùng gia đình để mắt đến anh người yêu. Tôi muốn cô bạn thân sẽ âm thầm làm thám tử, vừa muốn thử lòng cũng như khiến anh bất ngờ.
Nhưng rồi người bất ngờ nhất lại chính là tôi. Cô bạn tôi có tình phóng khoáng, anh thì quá cô đơn, hơn nữa hai người cùng xa quê hương nên có quá nhiều điều để chia sẻ. Chẳng biết từ lúc nào, anh đã đón nhận cô bạn thân và gạt tôi ra ngoài cuộc sống.

