
Từ thời còn yêu nhau, tôi đã biết anh có tính kiểm soát cực cao. Anh là mẫu người đàn ông chỉn chu, nghiêm túc nhưng cũng rất khô khan và gia trưởng. Thêm nữa, mọi người đều nhận định anh thua kém tôi về nhiều thứ. Gia thế anh không bằng tôi, tôi lại là một trong những hoa khôi của trường. Chính vì thế, xung quanh tôi luôn luôn có những vệ tinh theo đuổi.
Sự tự ti đã khiến anh canh cánh trong lòng nỗi ghen tuông, hay chính xác hơn là một nỗi sợ hãi. Anh sợ một ngày nào đó không thể giữ tôi bên cạnh. Tôi hiểu điều đó và luôn cố gắng sống chung với lũ. Tôi tự an ủi vì quá yêu tôi nên anh mới ghen tuông khủng khiếp như vậy. Bất kể lúc nào anh cũng kiểm soát lịch trình của tôi, tất cả những mối quan hệ của tôi, đặc biệt là với những người khác giới, anh cũng đều nắm rõ, thậm chí còn lưu tâm hơn cả tôi.
Sau khi kết hôn, tôi tưởng rằng bầu không khí sẽ dễ thở hơn vì anh đã có được tôi từ trái tim đến con người. Tuy nhiên, tính sở hữu của anh còn tăng hơn gấp bội. Anh muốn sở hữu tuyệt đối và không muốn tôi qua lại với bất kỳ người đàn ông nào khác. Khi đối diện với người lạ, anh luôn dành cho họ những ánh mắt nghi hoặc, thậm chí có lần anh còn gây gổ với đám thanh niên vì họ dám nhìn và bình luận về tôi.

